Lê Lưu Oanh
Mỗi lần nắng mới hắt bên song Xao xác gà trưa gáy não nùngLòng rợi buồn theo thời dĩ vãngChập chờn sống lại những ngày không
Nắng mới, cái nắng đầu hè, chưa gay gắt như giữa hạ nhưng cũng không còn nhạt như nắng xuân, mà bắt đầu rực rỡ. Mỗi mùa nắng mới, mỗi lần nắng hắt bên song, chiếu vào khung cửa, cùng không gian buổi trưa vắng vẻ, chỉ có tiếng gà xao xác, lại như một nốt nhấn đưa dòng hoài niệm quay vòng trở về một thời dĩ vãng, thời xa xưa lắm trong tâm trạng rợi buồn, một nỗi buồn chưa đến mức tê tái, xót xa, nhưng cũng đã phảng phất chút hiu hắt não nùng. Tuổi thơ của tác giả sống lại trong hồi ức, tưởng tượng với những bóng hình quá khứ. Và những hình ảnh nhạt nhòa, mờ tỏ đưa con người vào trạng thái nửa tỉnh, nửa mê, nửa thức, nửa ngủ, trong cái chập chờn trở về dĩ vãng với những ngày không, những ngày đã từng có nhưng không còn tồn tại nữa trên cõi đời này.
