Dù nơi góc bể với chân trời
Đôi ngã sầu mây, anh với tôi !
Lòng đã dạn dày cơn nắng quái
Mắt còn đau đáu bóng ma trơi.
Sông sâu, in biếc tình non nuớc
Đời cạn, tàn phai sắc nộm nguời.
Thuở trước hay là muôn thuở nữa…
Quê hương mình - vẫn máu tim thôi !